Nói về cái ĐẸP và cái XẤU

Nói về cái đẹp!


cai-dep-va-cai-xau-1

Cái đẹp là một phạm trù mỹ học, trong đó phản ánh và đánh giá những hiện tượng của hiện thực và những tác phẩm nghệ thuật đem lại cho con người một cảm giác khoái lạc về mặt thẩm mỹ, biểu hiện dưới hình thức cảm tính, đồng thời xác định giá trị thẩm mỹ của đối tượng theo quan điểm về sự hoàn thiện, xem chúng là các hiện tượng có giá trị thẩm mỹ cao nhất.

Cái đẹp về con người 

Cái đẹp được xếp vô hai loại cái đẹp bên trong(nghĩa là tính tốt) với vẻ đẹp bên ngoài nhưng thường thì vẻ đẹp bên ngoài được coi trọng hơn và có sức hấp dẫn người khác. Sắc đẹp thường miêu tả về một phụ nữ. Hiện nay, đẹp còn được miêu tả như cả về tính nết và một số thứ khác.
--------------------------------------------------------------------
Không phải những người đẹp là người hạnh phúc, mà những người hạnh phúc là những người đẹp.

Các bạn thân mến ! Trong bài viết này tôi sẽ không đề cập đến việc làm thế nào để đẹp hơn, quyến rũ hơn. Hay làm thế nào để hạnh phúc và viên mãn với cuộc sống của chính bản thân mình. Tôi chỉ đưa ra những suy nghĩ của tôi về nó  ĐẸP và XẤU !! và chúng ta hãy ngầm hiểu với nhau rằng khi nói về đẹp và xấu chúng ta đang liên tưởng đến một người phụ nữ !

Không biết các bạn có đồng ý với tôi là, những khái niệm trừu tượng có một giá trị rất là tương đối. Chẳng những thế, chúng còn không trường cửu mà luôn luôn thay đổi với thời gian, với nếp sống, cách suy tư và quan niệm của con người. Mà con người thì thay đổi như chong chóng. Chúng ta không bao giờ tìm lại được tâm hồn chiều nay!  Ví dụ như là những khái niệm về xấu đẹp, hoặc là về xấu tốt, mỗi thời một khác. Có cái ngày xưa mình cho là tốt, bây giờ mình lại thấy chẳng tốt tí nào. Cái ngày xưa mình cho là đẹp, bây giờ lại trở thành không đẹp.

Cũng như tôi, Khi tôi viết một bài viết cứ những tưởng rằng nó hay lắm, câu từ chau chuốt lắm nhưng rồi khi đọc lại tôi nhận ra rằng nó chẳng có gì thú vị.. Và rồi lại DEL lại chỉnh sửa  liên hồi. Cũng như ngày hôm qua, ngang qua một cửa hàng tôi vô cùng thích một bộ đồ, tôi cắn dứt - tôi buồn bã vì không mua nổi nó.. Nhưng sau đó vài ngày hay thậm chí và giờ thôi hình ảnh tôi đẹp lộng lẫy trong bộ đồ cũng không còn  hằn trong suy nghĩ.

Lại nói về  chúng, giả sử rằng bây giờ tôi có đặt ra một câu hỏi : Đẹp là như thế nào? Xấu định nghĩa ra sao ? ... Không biết rằng tôi sẽ nhận được bao nhiêu câu trả lời trùng lặp nhỷ ? Đã không ít cánh đàn ông nhìn một phụ nữ và phán xét rằng : Cô ta thật là xấu xí, cô ta chẳng quyến rũ gì... Sao lại có người xấu như cô ta cơ chứ?

Và rồi cũng chẳng thiếu những câu đại loại như : Cô ấy thật tuyệt, cô ấy quả thật là rất xinh, cô ta đẹp quá... Cô gái kia vòng 1 chuẩn làm sao, dáng con người kia mới gọi là hoàn mỹ...v.v..v..

Vậy thử hỏi ? Đâu là giới hạn để đánh giá 1 con người, Khi chúng ta chỉ nhìn vào cái vẻ bề ngoài để phán xét – có chứng thực được cô ta là người như thế nào không ?

Điều chắc chắn là không ! Đó cũng là lí do ngôn ngữ Tiếng việt xuất hiện 2 từ XINH và ĐẸP... Khi chúng ta nói về cái đẹp – nó rộng lớn hơn rất nhiều, chúng ta có thể nói bức tranh này xinh quá, Cái mũ này xinh quá.. hay không ? lẽ dĩ nhiên là được, nhưng theo tôi khi ta dùng từ ĐẸP sẽ hợp lý hơn nhiều

Tôi đã từng đọc một tin trên Internet. Không biết một người xấu bụng nào, vứt lên nét một bức hình một người con gái, với cái đề tựa hết sức độc ác như sau: Người Con gái Xấu Nhất Thế Giới, bên dưới một bức hình. Người con gái xấu thật. Cô gầy chỉ có da bọc xương, hai mắt lộ hẳn ra ngoài. Một mắt hình như lại còn lòi ra hẳn ngoài tròng mắt và bị bọc một màng trắng đục. Hai hàm răng vều ra vì môi không che kín hàm. Trong bài, người viết giải thích, sở dĩ cô con gái này có hình thù khó coi như thế vì cô bị sinh thiếu những bốn tháng. Cô bị mắc một cái bệnh rất hiếm hoi là không có thịt và mỡ, chỉ có da bọc xương. Bác sĩ nghĩ rằng cô không thể nào sống được, nhưng trái với lời chẩn đoán, cô đã thoát khỏi tay tử thần, và ngày nay cô đã 23 tuổi, có một mức thông minh trên trung bình và một cuộc sống bình thường.

Cô gái này tuy bề ngoài xấu xí nhưng lại có một cá tính thật mãnh liệt. Cô không hề có mặc cảm về cái bề ngoài quái dị của mình. Cô học hành giỏi giang, cô tự kiêu về sự hiểu biết và tài năng của mình. Cô viết sách, và cuốn sách thứ nhất của cô đã được xuất bản, bán rất chạy và hiện nay nhà xuất bản đã đặt tiền trước cho cô viết thêm hai cuốn nữa. Giống như tất cả cái tin tức đăng trên đấy, bên dưới đều có chỗ dành cho độc giả góp ý. Tôi không thể tượng tượng được, một số người không chú ý đến sự can đảm và cố gắng phi thường của cô để vượt qua khó khăn, để trở thành một người hữu dụng của cô gái, họ chỉ chú ý đến bề ngoài xấu xí của cô. Thậm chí có không ít người đã phụ đề: xấu như thế này tại sao không tự tử chết đi cho rồi.Tôi thầm nghĩ, những người khuyên cô nên chết đi, chắc phải có một bề ngoài đẹp đẽ lắm. Nhưng cho dù họ có đẹp như Hằng Nga tái thế, như hoa hậu toàn cầu, nhưng với một tâm hồn độc ác, thiếu bác ái như thế, liệu có còn xứng đáng gọi là đẹp nữa không? Tôi chợt nhớ đến câu ví trong ngôn ngữ Việt Nam: cái nết đánh chết cái đẹp. Không biết ngày nay câu này còn có giá trị đối với nhiều người không? 


Các bạn có bao giờ cảm nhận thấy vẻ đẹp bên trong của một con người không? Các bạn có thấy rằng, có những người, khi mới gặp, bản thân thấy rất bình thường, bề ngoài, nét mặt của họ, chẳng có gì đáng cho bạn chú ý, có khi còn làm cho bạn thấy họ không được đẹp cho lắm. Thế nhưng, sau khi nói chuyện với họ vài câu - chỉ vài câu thôi – bạn bỗng cảm thấy bị hấp dẫn. Một vài nét tầm thường trên gương mặt họ, bỗng biến đi, bạn bỗng cảm thấy như có một ánh hào quang chiếu tỏa ra từ con người họ. Càng nói chuyện lâu, càng quen biết họ nhiều, bạn thấy họ trở thành một con người hoàn toàn đổi mới. Dễ thương, đáng kính và thật lạ, nhưng nét mà lúc trước bạn thấy là không đẹp nơi họ, biến mất. Họ trở thành hấp dẫn trước mắt bạn. Trái lại, có những người, mới đầu, thoạt nhìn bạn thấy đẹp, nhưng chỉ cần vài phút tiếp xúc, bạn không còn muốn nói chuyện, hay nhìn họ nữa. Họ trở nên trơ trẽn, khó ưa, khó chịu ! Như thế chả phải là cái đẹp bên trong tỏa rạng ra bên ngoài, làm cho một người xấu hóa đẹp. Và cái tâm hồn thấp kém của một người, từ bên trong, tỏa ra, khiến cho những nét đẹp bề ngoài bị che lấp mất đi.Như vậy, bạn có thấy rằng, xấu đẹp cũng rất khó nhận ra không?


cai-dep-va-cai-xau

Nơi người phụ nữ quyến rũ lòng người nhất không phải là cái đẹp mà là sự cao quý.

 Các bạn của tôi ! có lẽ những điều tôi nói trên đây là không hoàn toàn đúng và khó áp dụng. Nhưng nếu bây giờ bạn xấu, khoảng tầm 5 năm, 10 năm hay 20 năm sau  chắc rằng mình không đẹp hay không ? Câu hỏi đó nghiễm nhiên không ai có thể trả lời giùm bạn.. Ừ thì họ ĐẸP và họ có ĐIỀU KIỆN để họ đẹp – Tôi tin chắc bạn hiểu ý mà tôi muốn truyền tải... Song cuộc sống là do chính bản thân ta nặn tạo. Đẹp hay không là ở bạn k nằm ở thước đo con người ta đánh giá về mình !

Tôi vẫn biết rằng thật khó để thay đổi suy nghĩ của một con người về mình. Quá khó nhưng không phải là không thể phải không nào ! Như một câu nói mà tôi rất tâm đắc : Không có gì là không thể nếu mình nghĩ là có thể! Các bạn thật đẹp ! 


KHOẢNH KHẮC KỲ DIỆU - Nghệ thuật sống

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Copyright © 2015 Sóng Xô - Thay Đổi Để Tốt Hơn
------------------------- Home| Ý Nghĩa Cuộc Sống| Gia Đình| Tình Yêu| Suy Ngẫm