Niềm tin yêu thương

Bác sĩ xét nghiệm trao tôi một cái nhìn nặng nề, u buồn rồi lắc đầu:
– Tôi biết điều này là rất khó khăn với chị, – ông nói.
– Tôi rất tiếc.

niem-tin-yeu-thuong-1

Sau sáu năm rưỡi không thụ thai, các kết quả kiểm tra gần nhất của tôi đã xác nhận dự đoán đáng thất vọng trước đó – tôi rất khó có cơ hội được làm mẹ.

Nỗi nghẹn ngào dâng lên nơi cuống họng làm tôi không nói được gì hơn.

Tôi không thể tin được vào điều này. Tôi hỏi:
– Liệu việc có một đứa con đối với tôi đã vô vọng? Có thể can thiệp gì không?
– Hãy để tôi thảo luận với bác sĩ điều trị và ông ấy sẽ gọi lại cho chị khi đi dự hội nghị trở về. – Bác sĩ trả lời.

Cố chiến đấu chống lại những cảm xúc xung đột trong lòng, tôi đề nghị để lại lời nhắn cho bác sĩ.

– Tôi sẽ chờ điện thoại của ông ấy thông báo về cơ hội làm mẹ của tôi. Tôi không muốn mình cứ mù quáng chạy theo những quá trình điều trị vô sinh không mang lại kết quả nào. Chi phí, rồi công sức bỏ ra đã khiến tôi quá mệt mỏi rồi. Không đáng để tôi lặn lội đến đây hàng tháng nếu như điều đó là vô ích.

– Tôi hiểu mà, – ông nhẹ nhàng an ủi.

Suốt năm vừa qua, tôi đã phải đi hơn sáu ngàn dặm đường, qua lại giữa nhà mình và trung tâm điều trị vô sinh.

Dữ liệu từ các cuộc siêu âm, lấy mẫu máu và hàng trăm cuộc xét nghiệm đã chỉ ra hơn một vấn đề. Trong khi hầu hết phụ nữ đều rụng trứng mỗi tháng một lần, thì buồng trứng của tôi vừa phóng thích trứng quá non, quá sớm, hoặc chẳng hề rụng trứng nào cả. Ngoài ra, vì lý do nào đó không rồi, các tế bào từ lớp niêm mạc tử cung của tôi sau khi bong ra trong chu kỳ kinh nguyệt thì lại đi qua ống dẫn trứng vào khoang bụng, rồi dính chặt và phát triển trên buồng trứng cũng như các cơ quan khác, gây ra các vết sẹo và làm mất cân bằng nội tiết tố nặng. Chứng bệnh này được gọi là lạc nội mạc tử cung và gây ảnh hưởng cho khoảng từ mười đến mười lăm phần trăm phụ nữ trong độ tuổi sinh sản.

Tôi khóc suốt quãng đường trở về. Khi tôi về đến nhà, chồng tôi nh.n thấy ngay cảm xúc trên mặt tôi. Cố điềm tĩnh, tôi giải thích cho anh về kết quả xét nghiệm. Nhưng cuối cùng, tôi không thể ngăn được cơn nức nở khi thốt lên:
– Em không thể chịu đựng thêm nữa. Rõ ràng là em không thể đi đến đâu được hết. Có thể chúng ta đã đi nhầm đường rồi, và nên tiến hành nhận con nuôi th. hơn.

Brian im lặng lắng nghe và vòng tay ôm lấy tôi:
– Anh nghĩ chúng ta nên chờ đợi xem bác sĩ nói gì, em yêu à. Rồi từ đó mình mới quyết định sẽ làm gì tiếp. Anh vẫn tin rằng sẽ có cơ hội nào đó, và mọi chuyện sẽ ổn cả thôi.

Nuốt nước bọt một cách khó khăn, anh nói tiếp:
– Anh cũng bối rối lắm, không biết vì sao điều này lại xảy đến với chúng ta, nhưng dù gì, em cũng phải giữ vững hy vọng.

Hy vọng ư? Một từ đơn giản ấy thôi, nhưng sao nặng nề đến thế? Ngay cả bác sĩ cũng không có bao nhiêu để trao cho tôi sáng hôm nay.

Tôi đang chậm dần, và Brian đang cố giúp tôi bám trụ. Ừ, đúng là tôi cần có hy vọng, tôi thầm nghĩ, và cả niềm tin nữa.

– Anh nói đúng, – tôi thì thầm. – Chúng ta đã cầu nguyện điều này rồi. Tất cả là . Chúa mà thôi.

Brian cứ thế ôm lấy tôi cho đến khi tôi bình tĩnh trở lại. Nhưng sự khuây khỏa của tôi chỉ tồn tại được trong ít phút. Khi về phòng, tôi đóng cửa lại, đưa hai tay lên ôm mặt và nức nở: “Lạy Chúa, hãy cho con một dấu hiệu nào đó để con biết là con nên tiếp tục, hoặc nên dừng lại và nhận con nuôi”.

Phải mất cả tuần sau đó, tôi mới nguôi ngoai nỗi đau buồn và có thể nói với bản thân: “Mình sẽ không gục ngã lần nữa. Khóc lóc như vậy là quá đủ rồi, mình chẳng cần phải buồn khổ làm gì. Chúa đã sắp xếp mọi thứ cả rồi, và mình sẽ làm theo . Người muốn”.

niem-tin-yeu-thuong-2

Tôi đã chuẩn bị tinh thần chấp nhận mọi khả năng có thể xảy ra. Có thể đứa bé mà chúng tôi luôn mong mỏi cầu nguyện sẽ là đứa mà chúng tôi nhận nuôi.

Bác sĩ điều trị chờ đến khi gặp mặt trực tiếp mới trả lời lời nhắn của tôi.
– Tôi không muốn đưa ra chẩn đoán nào cho đến khi có kết quả của tháng này. – Ông giải thích – Tháng này có một trứng đã rụng…
– Tôi không ngạc nhiên về điều này, – tôi ngắt lời ông.
– Trước đây cũng vài lần như vậy rồi.
– …và kết quả xét nghiệm máu là rất tốt, lần đầu tiên kể từ lúc cô đến khám ở đây đấy. Thực tế, chúng tôi đã xét nghiệm cả hai lần, bởi chúng tôi nghĩ là cô có thể sẽ có cơ hội đậu thai lần này.
– Thật sao? – Cả cơ thể tôi như muốn nổ tung vì bất ngờ, tôi không hề ngờ là câu trả lời lại như thế. – Tôi đã cầu xin một dấu hiệu nào đó để tôi có niềm tin mà tiếp tục. Thật kỳ diệu!
– Tôi nghĩ là cô có dấu hiệu đó rồi đấy! – Ông đáp lại với nụ cười ấm áp. Ông chỉ cho tôi thấy sự khác biệt căn bản trong kết quả xét nghiệm của tháng này so với tháng trước. Lượng hoóc-môn progesterone trong máu tôi tăng gấp ba lần. Cơ hội thụ thai của tôi rõ ràng đã được cải thiện đáng kể, nhưng vẫn không phải là chắc chắn hoàn toàn.

Vài tháng tiếp theo, trong niềm lạc quan, tôi cố gắng điều trị thêm vài đợt nữa để thêm một lần khởi động khả năng rụng trứng bình thường của cơ thể.

Nhưng việc thụ thai vẫn không có tiến triển.

Bác sĩ điều trị của tôi đề nghị sử dụng thuốc liều cao để kích thích sản xuất trứng và rụng trứng một chu kỳ cuối cùng nữa. Nếu cơ thể tôi vẫn không đáp ứng, tôi sẽ dừng
việc điều trị đắt đỏ này lại.

Trong buổi cầu nguyện cộng đồng, tôi khẩn khoản nài xin Chúa hãy giúp tôi. Khi vị mục sư và những người có mặt hiệp thông cầu nguyện theo . tôi, một cảm giác thư thái nhẹ nhàng dần lan tỏa trong khắp cơ thể tôi. Tôi trở về nhà và nói với Brian: “Em thấy hoàn toàn thanh thản. Áp lực có thai đã không còn nữa”.

Sau bảy năm mệt nhoài tìm kiếm cơ hội mang thai cùng tôi, chồng tôi bối rối nhìn tôi:
– Em chắc chứ?
– Vâng, dù kết quả thế nào thì em cũng thấy ổn cả thôi. – Tôi trả lời tự tin.

Tôi hoàn thành đợt thuốc điều trị cuối cùng và chờ đợi câu trả lời trong sự bình thản, nhưng vẫn đầy ắp hy vọng.

niem-tin-yeu-thuong

Vài tuần sau lần xét nghiệm máu cuối cùng, kết quả cũng đã được đưa ra.
– Kết quả dương tính! – Cô y tá thốt lên – Chị đã Có thai rồi. Xin chúc mừng.

Một nguồn năng lượng dâng trào trong tôi khi tôi nắm chặt lấy bàn tay Brian. Nỗi buồn đã hoàn toàn biến mất để thay thế bằng niềm hân hoan không gì có thể sánh bằng.

Bốn năm rưỡi sau đó, ơn phúc dồi dào của Chúa đã vượt xa mọi giấc mơ ngông cuồng nhất của chúng tôi: Hoàn toàn tự nhiên, chúng tôi đã sinh được bốn đứa trẻ hoàn toàn khỏe mạnh.

Thật không thể ngờ được! Hóa ra khi có một niềm tin mãnh liệt và biết giải thoát bản thân khỏi những áp lực, điều kỳ diệu và những ước mơ cuối cùng cũng biến thành sự thật.

~ Kimberly McLagan
Niềm tin khiến mọi thứ trở nên có thể, con tình yêu thương làm cho mọi thứ dễ dàng hơn. ~ Evan H. Hopkins

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Copyright © 2015 Sóng Xô - Thay Đổi Để Tốt Hơn
------------------------- Home| Ý Nghĩa Cuộc Sống| Gia Đình| Tình Yêu| Suy Ngẫm