Món quà Giáng sinh

mon-qua-giang-sinh

Nào các em, bây giờ chúng ta thu dọn đồ đạc và mang những vật trang trí Giáng sinh đã làm hôm nay về nhà thôi.

Thầy Anthony nói khi đi vòng quanh nhìn những tác phẩm mà chúng tôi đã làm trong giờ thủ công. Jeremy cho chú người tuyết mà bạn ấy nặn suốt buổi sáng vào ba-lô còn tôi thì mang búp bê hình thiên thần của mình về nhà. Khi thấy Opal đứng dậy mà chẳng mang theo thứ gì, tôi liền hỏi:
– Đồ trang trí của cậu đâu, Opal?

Opal khẽ nhún vai:
– Tớ chẳng làm món đồ nào cả. Năm nay nhà tớ không có cây thông Noel đâu. – Opal cúi đầu, những lọn tóc xoăn ôm lấy khuôn mặt buồn bã. – Bệnh của mẹ tớ lại trở nặng rồi.

Dù chưa biết mẹ Opal bị bệnh gì nhưng tôi nghĩ hẳn nó trầm trọng hơn là bệnh cảm cúm hoặc thủy đậu. Vừa lúc ấy thì chuông reo, Opal chạy biến ra khỏi lớp trước khi tôi kịp nói thêm điều gì.

Suốt quãng đường về nhà, tôi cứ suy nghĩ miên man về Opal và em trai cậu ấy. Sean, em trai Opal, luôn thích chơi đùa ở cửa hàng nơi mẹ tôi làm việc.

Hầu như buổi chiều nào, mẹ tôi cũng cho em ấy một ít kẹo. Có lần tôi đã giận dỗi với mẹ:
– Sao mẹ không đem kẹo đó về cho con? Con cũng muốn có những viên kẹo đó mà.
– Tiffany này, – mẹ âu yếm bảo tôi, – con có thật sự cần đến những viên kẹo nhỏ đó không? Chúng có khiến con cảm thấy vui như Sean không? Hãy biết chia sẻ với người khác, nhất là khi sự chia sẻ đó có thể khiến họ hạnh phúc, con ạ.

Tôi biết là mẹ nói đúng. Có lần, tôi nhìn thấy Sean cầm một túi kẹo nhỏ chạy về nhà với nụ cười rạng rỡ tựa như chú bé đang cầm trên tay một báu vật vậy. Bước chân vào nhà, tôi ngửi thấy một mùi thơm lạ đang lan tỏa từ phòng khách. Tôi chạy vội vào và thấy ngay một cây thông thật lớn đặt giữa phòng. Tôi tròn mắt ngạc nhiên nhìn mẹ đang ngồi giữa nhà, xung quanh là những hộp quà lớn. Trên mỗi hộp đều có ghi dòng chữ “Quà Giáng sinh”.

– Vậy mà con nghĩ đến cuối tuần mẹ mới mua cơ đấy. – Tôi thốt lên.
– Đó chính là điều bất ngờ đấy, con ạ. – Mẹ nói rồi đưa tay mở chiếc hộp bên cạnh. Tôi thích thú nhìn ngắm những quả bóng thủy tinh màu đỏ lấp lánh. Mẹ gắn những chiếc đèn nhấp nháy lên cây thông rồi cùng tôi trang trí tiếp các phần còn lại. Tôi lục lại những đồ trang trí mà mình đã cất giữ từ năm ngoái. Tất cả vẫn còn rất mới và tôi cảm thấy băn khoăn vì không biết nên chọn những vật gì để treo lên cây thông.

mon-qua-giang-sinh-1

Xong đâu đấy, mẹ tôi ngắm cây thông, gật gù:
– Đẹp lắm con ạ. Nhưng hình như mình còn đủ đồ trang trí cho cả cây thông thứ hai thì phải.

Lúc đó, tôi bỗng nhớ đến Opal và vẻ mặt buồn bã của bạn ấy lúc ra về. Tôi nhìn mẹ một lúc rồi đề nghị:
– Mẹ ơi, chúng ta làm thêm một cây thông khác nhé.
– Sao vậy con? Cây này không đẹp à? – Mẹ hỏi, không giấu được vẻ ngạc nhiên.
– Không mẹ ạ, cây thông nhà mình đẹp lắm rồi.

Nhưng con muốn mình làm cây khác cho nhà bạn Opal và em Sean.

Tôi kể cho mẹ nghe về chuyện xảy ra ở trường sáng nay cũng như việc mẹ của Opal trở bệnh nặng.

Mẹ nhìn tôi một lúc rồi nói:
– Được rồi, con lấy áo khoác đi. Cửa hàng sắp đóng cửa rồi con ạ.

Tôi bấm chuông nhà Opal. Mở cửa cho chúng tôi là Sean. Cậu bé, với quả táo đang ăn dở trên tay, trố mắt nhìn mẹ con tôi. Opal cũng vừa chạy ra. Thấy tôi, cậu ấy vội hỏi:
– Tiffany, cậu làm gì ở đây vậy?
– Chào cậu, Opal. – Tôi nói. – Nhà tớ chẳng còn chỗ để cây thông này, và cả những đồ trang trí này nữa. Tớ nghĩ là...

Tôi chưa kịp nói hết câu, Sean đã nhảy cẫng lên vui sướng:
– Ôi tuyệt quá!

Opal cũng cười thật tươi và giúp mẹ tôi chuyển cây thông vào nhà. Tôi trao cho Sean món quà và đứng đợi cậu bé mở. Sean reo lên thích thú:
– Chị ơi, nhìn này. Đoàn xe lửa đẹp quá. Nó còn sáng và phát ra tiếng nhạc nữa nè.

Chợt một giọng yếu ớt vẳng ra từ phòng trong:
– Ai vậy con, Opal?
– Bạn Tiffany và mẹ của bạn ấy đến thăm nhà mình và mang cho chúng ta một cây thông Noel mẹ ạ.
– Opal nói trong khi mẹ tôi đi vào phòng trong để hỏi thăm mẹ của cậu ấy.
– Cảm ơn cậu nhiều lắm, Tiffany. – Opal nắm lấy tay tôi.
– Có gì đâu chứ. – Tôi đáp lại. – À, còn đây là mộtmón đồ trang trí đặc biệt cho cây thông của cậu.
Tôi đưa cho Opal thiên thần mà tôi đã làm ở lớp sáng nay. Opal treo nó lên cây thông, chỗ dễ nhìn thấy nhất. Khi mẹ tôi trở lại, tôi thấy mắt mẹ ươn ướt và giọng nói của mẹ nghèn nghẹn.
– Chúng ta về thôi con, để mẹ Opal nghỉ ngơi nào.
– Mẹ quay về phía Opal và Sean. – Giáng sinh vui vẻ nhé, các cháu.

mon-qua-giang-sinh-2

Trên đường về nhà, tôi nói với mẹ:
– Con cảm thấy rất vui mẹ ạ. Giờ thì con đã hiểu tại sao mẹ thường cho kẹo bé Sean rồi.
– Vì sao nào? Con nói mẹ nghe xem. – Mẹ âu yếm nhìn tôi.
– Bởi vì khi mang hạnh phúc đến cho người khác thì đó cũng là lúc chúng ta cảm thấy hạnh phúc nhất, phải không mẹ?
– Đúng vậy, hạnh phúc nhất con ạ.

Mẹ trả lời rồi siết chặt tay tôi. Dù đang bước dưới tiết trời giá lạnh nhưng tôi lại thấy lòng mình ấm lạ.

Nghĩ đến nụ cười hạnh phúc của Opal và Sean, tôi hiểu rằng đó chính là món quà quý giá nhất mà tôi nhận được trong mùa Giáng sinh năm nay.

~ Võ Hồng Ánh
Theo Christmas for Opal and Sean

Chúng ta tạo nên cuộc sống từ những điều nhận được, nhưng chỉ thật sự làm nên cuộc đời bằng chính những điều đã cho đi.” ~ Winston Churchill

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Copyright © 2015 Sóng Xô - Thay Đổi Để Tốt Hơn
------------------------- Home| Ý Nghĩa Cuộc Sống| Gia Đình| Tình Yêu| Suy Ngẫm