Chuyến phiêu lưu

chuyen-phieu-luu


Vào một buổi sáng sương mù ở Colorado, trong lúc tôi đang nhâm nhi từng ngụm cà phê thì anh John, chồng tôi nói:
– Chúng mình cần thay đổi phong cách sống. Em và anh đi du lịch trên du thuyền đi!
Tôi nghe mà chết lặng. Trong khi đó anh vẫn nói tiếp:
– Leslie này, sẽ ra sao nếu toàn bộ tài sản của chúng mình chỉ còn lại vỏn vẹn một chiếc va-li? Em hãy thử tưởng tượng là mình đang đứng trên lề đường với cái va-li đung đưa trong tay, khi đó em sẽ muốn đi đâu? Em sẽ muốn làm gì kế tiếp?

Nghĩ rằng anh đang đùa nên tôi đáp:
– Em sẽ ra bãi biển, ngồi trên ghế dài và tiếp tục nghĩ xem mình nên làm gì.

Rõ ràng là John đang bị khủng hoảng tuổi trung niên, và điều đó làm tôi sợ. Trong nhiều tuần sau đó, tôi nhận thấy hành vi của anh có sự thay đổi. Anh miệt mài nghiền ngẫm những cuốn sách kiểu như Cách sinh tồn khi không có tiền lương của Charles Long. Từ trước đến giờ chồng tôi luôn là người lạc quan, anh luôn tìm được những dự án mới để thỏa sức cống hiến. Nhưng dạo gần đây, John tỏ ra ít hào hứng với công việc và các sở thích riêng. Ngọn nến nhiệt huyết trong anh giờ tỏ ra yếu ớt hẳn. Ở tuổi năm mươi bốn, anh có cuộc sống thành đạt, thoải mái của một giáo sư đại học, nhưng tôi có thể nhận ra rằng anh đã sẵn sàng cho một sự chuyển mình, một “phong cách sống” mới.

John muốn tự mình làm chủ một con tàu. Anh muốn cùng tôi chu du từ Florida đến tận Nam Mỹ và sau đó quay về. “Hay chúng ta thuê lấy một con tàu!”, tôi đề nghị. Nhưng anh vẫn khăng khăng là chúng tôi cần thay đổi lối sống. Nếu chúng tôi có thể quay về nhà một cách quá dễ dàng thì theo anh đó không phải là một sự thay đổi thật sự.

Trong thâm tâm tôi luôn bị ám ảnh về câu chuyện buồn của hai cặp vợ chồng vừa ly hôn sau nhiều năm chung sống hạnh phúc. Tôi mường tượng ra cảnh hai ông chồng, đang ở giữa tuổi ngũ tuần, chễm chệ trên hai chiếc mô-tô đỏ mới cáu, sau lưng là hai cô bồ trẻ cùng nhau đi ngắm cảnh hoàng hôn. Tôi thật sự lên án hành vi của họ. Sao những người vợ ấy không thể cùng người đàn ông của mình cưỡi trên những chiếc mô-tô kia? – Tôi tự hỏi.

chuyen-phieu-luu-1

Rõ ràng là John đang hành động cho nỗi khao khát mãnh liệt của mình và tôi muốn được là một phần trong mọi quyết định của anh ấy. Thế là tôi quyết định đầu tư vào kế hoạch giúp John lấy lại thăng bằng.

– Được rồi, em sẽ cùng anh thực hiện kế hoạch, nhưng chỉ một, hoặc nhiều nhất là hai năm thôi nhé. Dù sao thì hai năm có là gì so với cả cuộc đời! – Tôi nói với anh.

Sau nhiều tuần lên kế hoạch và chuẩn bị về tài chính, vào một ngày tháng Một lạnh giá, chúng tôi đọc được thông tin về cuộc sống của những người luôn phải lênh đênh trên biển. Vào tháng Năm, John nộp đơn xin nghỉ phép dài ngày. Tới tháng Sáu, đơn nghỉ phép của anh được duyệt. Không lâu sau tôi cũng xin nghỉ việc. Chúng tôi thực hiện hai chuyến du ngoạn ngắn xuống bờ Đông và bờ Tây, chọn mua một con thuyền và nơi đậu thuyền.

Vào tháng Bảy, căn nhà của chúng tôi được bán ngay trong giờ đầu tiên đăng tin trên sàn giao dịch địa ốc. Ngay từ giây phút này đây, cuộc sống của chúng tôi chuẩn bị bước sang một trang khác. Sau khi bán nhà cửa, xe và cho tặng các vật dụng trong nhà, mọi tài sản mà chúng tôi đã mất nhiều chục năm tích lũy gần như không còn gì cả.

Giờ đây thời gian là vàng bạc. Lần đầu tiên từ khi trưởng thành, chúng tôi là những kẻ vô công rỗi nghề, sống nhờ vào tiền tiết kiệm và tiền hưu trí. Việc đưa ra quyết định trở nên dễ dàng hơn. Chúng tôi cần mua ngay một con thuyền và tức tốc khởi hành trước khi thời gian và tiền bạc vơi đi.

Giờ đây khi đã chính thức trở thành những kẻ vô gia cư, chúng tôi xúc tiến nhanh việc mua một chiếc thuyền buồm rất đẹp và còn khá mới, dài hơn mười hai mét với cái tên Sola Fide, mà theo tiếng La-tinh nó có nghĩa là “kẻ trung thành”.

Chúng tôi lái chiếc xe hơi mười năm tuổi chất hàng đống đồ đến Ft. Lauderdale, Florida và thuê một xưởng sửa chữa trên một kênh đào. Chúng tôi bắt đầu quá trình mệt nhọc tân trang lại cho Sola Fide để chuẩn bị cho chuyến hành trình dài ngày trên biển. Công cuộc chuẩn bị kéo dài hàng tháng trời do chúng tôi phải săn lùng các thiết bị hàng hải và trang bị để con thuyền trở thành một nơi thật ấm cúng và tiện lợi như ở nhà. Tôi thật sự choáng với chi phí bỏ ra cho những thứ “thiết yếu” này và tự hỏi không biết mình có thể ra khơi trước khi tiền hết được hay không.

Ngày trọng đại ấy cuối cùng cũng đã đến khi chúng tôi giương buồm ra khơi. Chúng tôi lên kế hoạch chu du một vòng từ Florida đến Venezuela rồi quay trở lại, tận hưởng cảnh đẹp của tất cả các hòn đảo xinh đẹp suốt dọc đường đi.

Chúng tôi chỉ là những tay đi biển mới vào nghề với kinh nghiệm hạn chế, chủ yếu thu thập từ tấm bảng hướng dẫn ngắn trên tàu và từng bước nâng cao kỹ năng từ những kinh nghiệm thực tế trong suốt quá trình chu du. Chúng tôi thường lái tàu vào ban ngày, đến đêm thì thả thuyền lênh đênh trong bóng tối tĩnh mịch. Một kinh nghiệm khi đi biển đó là bạn không thể cứ thế neo tàu lại ở giữa biển mà phải tiếp tục đi cho đến khi tới được một nơi trú ẩn an toàn.

Xen giữa những điều thú vị luôn là các mối nguy hiểm rình rập. Đôi khi chúng tôi phải đương đầu với gió lớn và biển động. Chúng tôi cũng đã gặp một gia đình người đi biển xấu số phải cam chịu nhìn con thuyền của mình bị thiệt hại hoàn toàn. Chúng tôi còn gặp những người đi biển từng bị hải tặc tấn công. John đã giúp đỡ những người bị mắc cạn hay đang bám phao lênh đênh trên biển.

chuyen-phieu-luu-2

Theo một cách nào đó, cuộc hôn nhân của chúng tôi đã đứng vững trước sự thay đổi lối sống ngoạn mục này. John đã đưa cho tôi một “hợp đồng bảo hiểm hôn nhân” rất lớn. Chuyện xảy ra thế này: Sau ba mươi ngày tham gia chuyến đi, với những căng thẳng khủng khiếp vì sóng gió, cũng như chịu đựng những lời than vãn, trách móc của tôi, John nhìn vào mắt tôi và nói:
– Leslie, bất cứ khi nào em muốn quay về, chúng ta đều có thể dừng lại. Đối với anh, cuộc hôn nhân của chúng ta mới là điều quan trọng nhất, chứ không phải chuyến đi này.

Đó có lẽ là những lời lẽ trìu mến nhất mà tôi từng nghe. Tôi biết rằng mình đã có được chiếc “phao cứu sinh” từ anh, để yên tâm đương đầu với những cam go của lối sống này. Trí tò mò cũng là một động lực giúp tôi tiếp tục chuyến đi. Tôi muốn biết mọi điều mà chuyến phiêu lưu này đem đến cho mình.

Trong lúc cập bến những hòn đảo, chúng tôi dành thời gian làm quen với người dân bản địa cũng như những người đi thuyền khác, và cũng đã trở thành bạn thân của vài người trong số đó. Mỗi ngày trôi qua, chúng tôi lại có thêm những chuyến phiêu lưu mới. Khi thời tiết không cho phép ra khơi, chúng tôi tham gia công việc tình nguyện cùng người dân địa phương, dạy kèm và đọc sách cùng trẻ nhỏ. Có một ngày nọ, chúng tôi đã giúp cứu rất nhiều cá kình đầu to ở Trinidad.

Cuộc hành trình khám phá tuổi trung niên của chúng tôi kết thúc tại đúng điểm khởi hành, Florida. Thật không có gì vui hơn là được trở về nhà. Trong chúng tôi tràn đầy những điều mới mẻ, cùng lòng tin rằng mình có thể làm được bất cứ điều gì với lòng quyết tâm.

Tôi thấy mừng là mình đã phản ứng tích cực trước khao khát cháy bỏng của chồng khi anh nói muốn tạm thời sống một cuộc đời mới khác với đời sống hàng ngày. Trong lúc chúng tôi dự phần vào cuộc phiêu lưu, thì tiếng nói trong con người gần già cỗi của tôi đã cất lên sau khoảng thời gian chờ đợi được giải thoát. Nó giúp tôi khám phá ra một con người mới nơi mình. Tôi nhận ra mình cũng lì lợm và gan góc lắm.

Đôi khi, chúng ta phải vượt lên chính mình để biết mình là ai. Tôi vui với những trải nghiệm táo bạo mà mình đã có. Mọi thứ trở nên đơn giản và phóng khoáng hơn rất nhiều.

Vậy còn bạn, bạn muốn đi đâu và làm gì?

~ Leslie J. Clark

Thái độ rất dễ lan tỏa. Bạn có nghĩ thái độ của bạn dễ ảnh hưởng đến người khác không? ~ Dennis và Wendy Mannering

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Copyright © 2015 Sóng Xô - Thay Đổi Để Tốt Hơn
------------------------- Home| Ý Nghĩa Cuộc Sống| Gia Đình| Tình Yêu| Suy Ngẫm